Không biết rồi đây Hà Nội có nhớ một người luôn hăm hở trở về?

Tháng sáu đó là tháng sáu mùa hạ nắng vàng. Nhưng những vệt nắng đó cũng chẳng thể nào hong khô được sự đổ vỡ trong cõi lòng em. Như một cơn lũ ập đến xóa sạch mọi chồi non vừa nhú. Để từ đó biết được hạnh phúc và niềm vui đừng để bất kỳ ai dẫn lối mà nên giữ cho của riêng mình.


Thời gian hai năm đủ để em can đảm qua lại những nơi ta từng dừng lại; nhẹ nhàng ăn lại món cũ, thong thả uống hết ly trà và bình lặng nghe tim mình bình yên. Tất cả đã thoáng qua một cách vội vã nhưng cũng kịp gửi em một mớ hỗn độn ngổn ngang. Cái thứ cảm xúc khi khi vừa mới hy vọng đã bị dập tắt, nó thực sự là điều khó tả. Cả một quãng đường dài em ôm tim mình rong ruổi mọi nơi, đến đâu cũng cố gắng đặt lại một chút nhưng mãi chẳng nhẹ được chút nào. Giờ em mới hiểu thế nào là “Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng”. Có một nghìn lý do để bắt đầu và chẳng cần lấy một lý do cho sự kết thúc.
Nếu lỡ chọn một thành phố vì sự hiện diện của một người thì cũng dễ dàng phải từ bỏ thành phố khi người ấy ra đi. Em khép lại hai năm của mình cùng màn chào hỏi thật ấm cúng: cùng ăn, cùng uống, cùng xem phim,… Em nhờ Hà Nội giữ giùm bao yêu thương đã cũ, một bầu trời khát khao và cả một rừng đầy kỷ niệm. Để một mai em có quay trở lại, Hà Nội sẽ nhớ và đón chờ em.
Hà Nội ơi, bước cùng nhau rồi, cùng nhau phấn đấu nhé. Em sẽ chẳng ngại ra Hà Nội đâu, em chỉ cần một tín hiệu từ Hà Nội mà thôi.
Không anh, Hà Nội cũng vắng… Nên nếu Hà Nội thương, Hà Nội chờ ta về…

Nhận xét