“Nếu bạn thuộc tất cả những số nguyên tố cho tới
7075, biết tên tất cả các nước cùng thủ đô của chúng và giết thời giờ bằng cách
giải phương trình bậc hai không cần giấy bút, rất có thể người ta sẽ gọi bạn là
thần đồng. Nhưng nếu bạn không hiểu nổi cảm xúc của người khác mà chỉ thân thiết
với động vật, chỉ thấy an toàn khi đi trên đường cố định, và hễ bối rối thì
chúi đầu xuống đất mà rên hay đập phá đồ đạc, thì chắc chắn người ta sẽ nhìn bạn
bằng con mắt khác biệt…”
“Đây không phải là một cuốn sách khôi hài. Tôi không
biết nói câu đùa vì tôi không hiểu chúng. Chẳng hạn đây là một câu đùa. Nó là một
trong những câu nói đùa của Cha:
“His
face was drawn but the curtains were real”
Tôi biết tại sao nó có nghĩa khôi hài. Tôi đã hỏi
nó. Nó khôi hài vì chứ “drawn” có ba nghĩa, đó là (1) vẽ bằng bút chì, (2) mệt
mỏi, (3) kéo qua cửa sổ, và nghĩa (1) dùng được cho cả khuôn mặt và tấm màn,
nghĩa (2) chỉ nói tới khuôn mặt, và nghĩa (3) chỉ nói tới tấm màn.
Nếu tôi thử nói đùa với chính mình, làm một chữ mang
ba nghĩa khác nhau cùng lúc, giống như nghe ba bản nhạc khác nhau cùng một lúc,
thì thật là không thoải mái, khó hiểu và không thú vị - giống như tiếng rè rè.
Nó giống như ba người cùng cố nói với bạn cùng một lúc về những thứ khác nhau. Chà!”
--------------------------------------------------------------------------------------
Một vụ án mạng, một tập bản đồ, một bức tranh hậu hiện
đại về sự quá tải của cảm xúc thời hiện đại, một cuốn nhật ký cho thời khắc trưởng
thành và sau hết.

Nhận xét
Đăng nhận xét