Tôi đau đớn chạy khắp mọi nơi lục tìm anh. Cố trấn an rằng chắc chắn anh đang quanh quẩn đâu đó. Tôi tìm anh hoang hoải, héo mòn. Tôi gồng mình tìm anh, tôi luôn sợ rằng nếu tôi không tìm thì có thể anh sẽ đi luôn, tôi luôn hy vọng anh sẽ xuất hiện trong khi tôi tìm.
Tôi tìm anh, kiếm anh, lục yêu thương. Tôi mong anh. Tôi chưa thể chấp nhận được rằng anh đã không còn ở thành phố này nữa. Anh đi rồi. Anh đã đi rồi. Anh đã đi trước khi tôi trở về. Anh đi thật rồi.
Tôi làm sao đây? Tôi chưa thể ngờ rằng anh đã đi thật. Tôi trở về với thành phố mất mát trái tim. Ngột ngạt, u ám – tôi lê bước từ công ty về nhà – lòng nặng trĩu, quãng đường như dài thêm trăm nghìn cây số…
Hanoi, tháng 7 năm 2018
Nhận xét
Đăng nhận xét