Ai cũng có những đoạn đường phải đi một mình


Tôi gần như bật dậy khi nghe tiếng gọi của anh.
Chỉ một lần thôi, đêm nay, sau bao ngày im lặng, anh đã gọi tên tôi. Tôi bàng hoàng chồm dậy tìm anh – nhưng chỉ có bóng đêm bao bủa. Anh không hề xuất hiện lúc đó. Thì ra chỉ là một giấc mơ, giấc mơ riêng tôi.
Rằng thật lâu lắm sau ngày cách mặt, tôi bất ngờ gặp lại anh. Nhưng lại quay đi mà không nhìn chào anh.
Mặc dù chỉ là mơ thôi tôi cũng rất sợ, sợ rằng đây cũng là lúc anh đi thật, linh cảm mách bảo tôi rằng ngay lúc đó, anh đã đi, anh đã bỏ lại tôi cho thành phố này…

Nhận xét