MÙA GIÓ THỔI
Bao yêu thương ùa về cứ giả như chưa từng chia cách. Em biết rồi đêm nay em lại nhớ anh như những ngày đầu chia tay. Hình ảnh anh lại tràn về, nghẹn thở và nhức nhối. Tại sao em luôn tự làm mình đau đớn, luôn sợ hãi rằng một mai anh sẽ bên người khác. Khó khăn lắm em mới bình tĩnh hơn, mặt mỉm cười nhưng tim mặn đắng. Thử hỏi sẽ thế nào khi em vẫn còn thương anh rất nhiều. Em nhớ anh, là sự thật. Em rất nhớ anh!
Bài viết mung lung hóa ra lại dành cho chính mình, đau đớn thay lại đúng là em. Nghẹn ngào, rã rời … Chẳng từ nào có thể diễn tả được cảm giác của em lúc này. Em hiểu tất cả rồi sẽ nhẹ nhàng mà xóa nhòa nhưng phải làm sao khi đã nửa năm, đã một năm em chẳng thể nào nguôi ngoai. Anh – nếu đã lỡ một lần, xin lần sau đừng thử thách em.
Em thực sự không hiểu nổi mình, đã cố đẩy anh ra khỏi tâm trí, nhưng anh à, em không thể để anh đi vào lãng quên, chỉ cần anh nhìn, em đều có thể trở lại, em mệt.
Ở một góc trái tim nào đó, em vẫn luôn dành cho anh cả một vùng yêu thương!
Hanoi, 12/ 2017

Nhận xét
Đăng nhận xét