Những vỡ vụn chẳng thể ghép nổi


Anh yêu thương!
Thấm thoát thế mà đã gần 3 tháng, một khoảng thời gian không dài nhưng cũng đủ để chúng ta bình tĩnh suy xét lại những gì đã qua một cách kỹ lưỡng và cụ thể hơn. Anh có biết Nam Định bây giờ đang vào thu, những chiếc lá vàng đã rụng, gió hiu thổi làm buốt giá lòng em. Em thèm được nắm tay anh đi trên trường vào những buổi tối, những cuộc tranh luận mà phần thắng bao giờ cũng thuộc về em… Nhưng giờ đây có lẽ điều đó cũng chỉ là kỷ niệm, mà kỷ niệm bao giờ cũng đẹp phải không anh.
Chẳng hay gì khi mang một góc tâm hồn , một mảnh ký ức của mình bày lên trang viết này. Nhưng biết làm sao được khi anh ra đi không để lại dòng địa chỉ. Em chỉ tin một điều dù ở đâu, làm gì anh vẫn luôn theo sát cuộc đời em. Có lẽ nào anh lại ra đi một cách lặng lẽ như vậy? Có lẽ nào mối tình đầu lại tan nhanh như vậy, mặc dù chúng ta đã có bao hạnh phúc khi ở bên nhau.
Đêm nay, trời mưa to quá, gió lật tung cửa sổ cho mưa ùa vào ngủ cùng cây xương rồng của em. Có lẽ đó là những giọt nước mắt sung sướng của nàng Chức, chàng Ngưu sau một năm dài xa cách. Gần đấy mà xa đấy, chúng ta cũng vậy. Khi gặp anh dáng vẻ lạnh lùng, cái nhìn xa thẳm của anh… Chao ôi! Nhưng một vài lần sau, những cuộc trò chuyện cởi mở hơn em mới hiểu được cái “chất con trai” trong anh. Nhưng dường như em cảm thấy mình đã tìm được một nửa trái táo của Ađam, khi cảm thấy nó đang ở trong tầm tay thì lại đột ngột biến mất như nàng tiên cá đã tan vào sóng biển đại dương mênh mông, giữ mãi hạnh phúc cho người mình yêu.
Điều gì đã khiến em phải xa anh? Phải chăng em quá vụng về, phải chăng em đã quá mải mê với những cuộc vui bên bạn bè còn anh lại quá bận bịu bên đề án tốt nghiệp… Tình yêu, như có lần anh đã nói đó chỉ là sự giả dối, là sự hoang đường, là sự tổng hợp của những gì là hoang đường nhất mà thôi. Trên đời này làm gì có mối tình thứ hai như Romeo và Juliet, hay Cacmac và Gienni. Lúc đó em đã cười, cái cười không lấy làm tròn trịa cho lắm bởi em từng nói với anh rằng “Anh đã đóng dấu lên trái tim em”. Nhưng giờ đây em mới hiểu điều đó hơn ai và hơn bao giờ hết. Giá như không có cuộc gặp gỡ vô tình ấy, thì giờ đây em đâu đau khổ và dằn vặt mình, phải đấu tranh với sự hận thù và lòng cao thượng…
Vừa muốn anh được hạnh phúc, mong anh được hạnh phúc lại muốn độc chiếm anh cho riêng mình mà thôi. Anh đã ra đi và nhân cái khoảng trống vô thường vốn tồn tại trong tầm hồn vốn yếu đuối và mơ mộng của em thành sơ mạc khô cằn đầy nắng và gió. Em chợt ước giờ mình được làm Robinson biết bao …


Đã có lúc em tưởng rằng mình đã hiểu được những tham vọng, mơ ước của anh nhưng rút cuộc đó chỉ là tưởng tượng mà thôi. Cảm ơn anh về món quà, món quà nhỏ ấm lòng em lạnh giá trong đêm mưa này để ngồi viết cho anh những dòng sâu thẳm từ đáy lòng mình. Trang giấy có hạn mà lòng người quá rộng biết gói sao cho đủ đây.
Có lẽ trong anh em mãi mãi chỉ là một cô bé khờ với những ý tưởng hoang đường chẳng bao giờ là sự thật. Em biết mình không thể sánh bước cùng anh trên con đường quyền quý, giàu sang và cả hạnh phúc nữa. Nhưng có một điều em tin chắc rằng, dù vất vả đến đâu với ý trí và nghị lực của mình anh nhất định sẽ đi được đến tận cùng của mục tiêu đã chọn. Chúc anh tìm được người con gái hợp với anh. Và còn một điều em muốn nói với anh: dù câu chuyện của chúng ta chỉ là một trò đùa mà anh là người thợ điêu khắc còn em là cô bé người gỗ thì anh có thể tin rằng dù ở bất cứ đâu, khi nào anh cần một người bạn, luôn có em phía sau, anh nhé!
NamĐinh, tháng 8/ 2016
Phạm Xuân 
Hóa ra lại dành cho mình! Thật khó khăn...

Nhận xét