Chút nắng nhạt giữa đông chẳng nhuộm vàng nổi đám
bàng già phía sau khu giảng đường. Có khi chúng còn già hơn ngôi trường này
cũng nên. Những mảng tường loang lổ chi chít bút tích của những tên nghịch ngợm.
Bàn ghế hỏng xếp ngổn ngang khắp khu đất bỏ hoang. Những ngày chán học, tôi thường
trốn ra đây viết lách vì ở đây được cái dễ khiến cho con người ta có “tâm trạng”.
Thế mà cũng sắp phải xa nơi này rồi đấy trong khi tôi còn chưa kịp tỏ tình với
cậu ấy.
Cậu ấy là “bạn cùng lớp” khi tôi huyên thuyên kể với
mẹ những câu chuyện ở trường, là “bạn tớ quen” khi tôi bô lô ba la với đám bạn
trong lớp, là “bạn ấy” khi tôi thủ thỉ tâm sự với đứa bạn thân. Đôi khi cậu ấy
là “anh” trong những status vu vơ trên facebook. Cậu ấy còn là “Thành”, “Linh”,
“Minh”, “Hải” trong những câu chuyện tôi từng viết.
-
Sao mày không tán bạn ý đi?
-
Mày điên à? Bạn ý sẽ ghét tao mất.
-
Mày không thử sao biết được.
Đứa bạn phát ngán khi tôi suốt ngày một câu cậu ấy,
hai câu cậu ấy. Nhưng tôi rất sợ cậu ấy sẽ cảm thấy ngại mỗi khi gặp tôi, lúng
túng khó xử trước tình cảm mà tôi dành cho cậu ấy. Rồi cậu ấy sẽ chẳng còn thoải
mái mỗi khi nói chuyện với tôi nữa. Đấy, đại loại là những nỗi sợ thường gặp
khi con người ta vẫn còn yêu đương kiểu “gà bông”.
Cậu ấy hát không hay. Cậu ấy thích những bài hát nhẹ
nhàng về tình yêu. Tôi từng nghe cậu ấy hát, nhiều lúc tự hỏi: Không biết cậu ấy
đã hát tặng riêng ai bao giờ chưa nhỉ?
Tôi thích lục lọi facebook của cậu ấy cho dù đã để
chế độ “theo dõi”. Có lần tôi dành cả tiếng đồng hồ chỉ để tìm lại lời chúc mừng
sinh nhật của cậu ấy từ cả mấy tháng trước. Nghe có vẻ ngốc xít nhưng thú vị lắm
nhé. Vì trong lúc “tìm kiếm” bỗng dưng nhìn thấy tấm ảnh chụp chung với thằng bạn
thân từ đời xa lắc xa lư nào đấy, hay vài dòng comment mùi mẫn, lãng xẹt hồi
chia tay chia chân…
Tôi thích tin vào những thứ như là duyên số. Kiểu
như vô tình được xếp vào cùng một nhóm, hay bắt thăm trúng tên nhau trong trò
chơi ghép đôi chẳng hạn. Có lần tôi tự bói bài cho tôi và cậu ấy, tôi đã “phán”
rằng cậu ấy có thích tôi. Có thật không vậy???
@_@
Tôi thích tíu tít kể với chị những câu chuyện về “cậu
bạn cùng lớp” dễ mến. Lâu lâu không thấy tôi nhắc đến cậu ấy, chị lại thắc mắc
không có gì thú vị ở lớp nữa à. Kêu tôi hôm nào dẫn bạn ấy đến để xem mặt mũi
như thế nào mà để cô em gái cứ đơn phương như thế.
Cứ lâu không gặp là tôi không thể nào rời mắt khỏi cậu
ấy. Cậu ấy cười rất tự nhiên và thân thiện. Tôi thích giọng nói trầm ấm của cậu
ấy. Thích đôi mắt to đùng giấu tịt sau cặp kính cận. Thích kiểu nói chuyện “nhà
quê”. Thích nhìn cậu ấy chạy trên sân bóng… Ôi, có điều gì ở cậu ấy mà tôi
không thích nhỉ?
-
Dạo này đổi sang xì- tai nữ tính ak?
-
Hả? À, ừ. Tôi bối rối.
Kết thúc cuối cấp, đấy là mẩu hội thoại dài nhất giữa tôi và cậu ấy. Thỉnh thoảng có đôi lần gặp nhau trên đường, cậu ấy chỉ mỉm cười gật đầu chào tôi thôi. Cậu ấy thật lạnh lùng, phải không? Thời gian đã trôi qua như thế và tôi vẫn chưa nói chuyện nhiều với cậu ấy, haiz!
Năm nhất đại học, tôi bạo gan đăng kí cặp đôi với cậu ấy trong cuộc thi Perfect Couple của lớp. Tôi vẽ ra viễn cảnh chúng tôi sẽ cùng nhau tập văn nghệ, sẽ nói chuyện nhiều hơn rồi sẽ trở nên thân thiết hơn rồi thì … Mai là ngày thi rồi mà vẫn chưa thấy cậu ấy liên lạc với tôi để bàn bạc về tiết mục dự thi cũng như chuẩn bị trang phục. Tôi ca thán với bọn bạn rằng cậu ấy thật nhạt nhẽo. Trong lúc tôi đang mải nói xấu cậu ấy thì cậu ấy gọi điện cho tôi. Tôi bỗng dưng trở nên hào hứng một cách thái quá.
Năm nhất đại học, tôi bạo gan đăng kí cặp đôi với cậu ấy trong cuộc thi Perfect Couple của lớp. Tôi vẽ ra viễn cảnh chúng tôi sẽ cùng nhau tập văn nghệ, sẽ nói chuyện nhiều hơn rồi sẽ trở nên thân thiết hơn rồi thì … Mai là ngày thi rồi mà vẫn chưa thấy cậu ấy liên lạc với tôi để bàn bạc về tiết mục dự thi cũng như chuẩn bị trang phục. Tôi ca thán với bọn bạn rằng cậu ấy thật nhạt nhẽo. Trong lúc tôi đang mải nói xấu cậu ấy thì cậu ấy gọi điện cho tôi. Tôi bỗng dưng trở nên hào hứng một cách thái quá.
Chúng tôi chẳng chuẩn bị nhiều cho cuộc thi. Cộng thêm
việc bị xấu hổ nên tôi cứ bị ngơ ngác trên “sân khấu” đi bên cạnh cậu ấy cực tự
tin. Cậu ấy còn lôi tôi ra bàn bạc chiến thuật chào hỏi để gây ấn tượng với
“ban giám khảo”, rồi cả cách đứng chụp ảnh cho đẹp. Ôi trời ơi, lúc ý tôi như bị
ngốc nghếch. Mất hết cả hình tượng.
Cậu ấy toát hết cả mồ hôi khi hỏi đến bài nào tôi
cũng không thuộc. Cuối cùng chúng tôi chọn bài hát mà theo cậu ấy là “phổ biến
nhất quả đất”. Tôi được châm chước liếc lời bài hát từ điện thoại vì không thuộc
lời. Tôi còn phải dặn cậu ấy nhớ nhắc tôi khi nào bắt đầu vào vì tôi hồi hộp
không tài nào cảm nhận được.
Bài hát nhẹ nhàng đánh trúng tâm trạng của “giám khảo”
nên chúng tôi tiến thẳng vào phần thi: “Tâm đầu ý hợp”. Tôi vội vàng trao đổi với
cậu ấy vài thôi tin về sở thích, thói quen để có gì còn biết đường trả lời. Hai
câu hỏi cho tôi về thứ quan trọng nhất và màu sắc yêu thích của cậu ấy tôi đều
không trả lời được. Còn cậu ấy lại dễ dàng vượt qua với hai câu về tình trạng
hôn nhân và địa điểm muốn đến nhất ở Hà Nội của tôi. Tôi và cậu ấy trở thành
Perfect Couple của ngày hôm đấy. Và còn được chụp ảnh kỉ niệm cùng nhau nữa.
Nhưng chỉ có vậy thôi. Chẳng có chuyện gì xảy ra giữa
tôi và cậu ấy ngoài việc tôi bắt đầu lấy ngày sinh của cậu ấy làm password trên
điện thoại.
Năm hai đại học, lớp tôi tổ chức đi chơi. Những chuyến
đi chơi xa luôn làm cho con người ta thấy rạo rực và hào hứng vô cùng. Biết đâu
tôi và cậu ấy sẽ ngồi cùng nhau và cười với nhau thật nhiều. Nhưng sự thật, tôi
vẫn luôn là một cô bé có sức tưởng tượng hơn người. Cậu ấy buồn ngủ và đi ngủ sớm,
mặc kệ cho bọn bạn hò hét nô đùa, cậu ấy thật là dị.
Giữa những tiếng rì rào hàng cây và mùi ngai ngái của
đất thịt, tôi tự thấy thật cô đơn. Giá như cậu ấy có thể thức muộn hơn một chút
nữa…
Kết thúc hai ngày đi chơi rốt cuộc tôi vẫn chẳng có
bức ảnh nào chụp chung với cậu ấy cả. Có đôi lần bất chợt quay lại nhìn cậu ấy,
tôi sợ cậu ấy xa cách tôi.
Suốt cả năm ba đại học, tôi vẫn thích cậu ấy, vẫn giữ
thói quen vào facebook của cậu ấy mỗi ngày. Hôm nào đài báo lạnh lại giả vờ gửi
tin nhắn cho cả list nhưng thực ra là chỉ nhắn riêng cho cậu ấy mà thôi. Những
tin nhắn trả lời của cậu ấy được tôi đọc đi đọc lại đến thuộc lòng mà vẫn cứ
thích đọc. Có ngốc quá không khi tôi cứ thích đơn phương cậu ấy lâu như vậy?
Đôi khi tôi có cảm giác hình như cậu ấy cũng thích
tôi. Nhưng tôi cũng sợ ăn dưa bở lắm. Nếu cũng thích tôi thì tại sao cậu ấy
không nói ra? Sao cậu ấy luôn giữ vẻ khách sáo mỗi khi nói chuyện với tôi? Có lẽ
cậu ấy chỉ hơi hơi thích tôi thôi. Nếu tình cảm của cậu ấy đủ lớn thì cậu ấy sẽ
nói. Tôi cứ tin như vậy nên tôi đợi, đợi một ngày tiếng yêu được cất lên.
Lắm khi tôi ngồi tưởng tượng nếu tôi và cậu ấy trở
thành một cặp thì sẽ như thế nào. Tôi thích nấu những món ăn lạ nên có lẽ tôi
và cậu ấy vào một ngày cuối tuần đẹp trời sẽ cùng làm món miến trộn ngon tuyệt.
Hoặc tôi sẽ đi cổ vũ khi cậu ấy đi đá bóng, sẽ cùng nhau vòng vèo quanh Hồ
Gươm. Trời lạnh một chút tôi sẽ đan khăn cho cậu ấy. Rồi sẽ cùng nhau đi mua đồ
đôi nữa. À, cả cùng học bài nữa. Tôi có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi cậu ấy như tại
sao lại thích tôi, thích tôi ở điểm nào nhất… Rồi cả… Đúng là vèo một cái, suy
nghĩ đã bay vút lên tận tầng cao còn tâm hồn thì đang lơ lửng giữa những đám
mây lười biếng nào đó.
Tôi là một Bạch Dương cứng đầu. Theo 12 cung hoàng đạo
thì Bạch Dương tôi chẳng hợp một tí tị tì ti gì với cậu ấy cả. Tôi vẫn hay lên
mạng xem mấy cái kiểu phán bói cung này, lần nào cũng xem thêm phần của cậu ấy.
Trong chương trình văn nghệ của lớp, tôi đã hát bài
“Nếu như anh đến”. Bài hát đó dành cho cậu ấy. Tôi đã bị thất vọng, bỏ về ngay
khi chương trình vừa kết thúc. Cậu ấy không hề thích tôi. Những cơn mưa vô tình
làm ướt đôi mắt cô gái vì với ai đó cô vẫn chỉ đơn giản là bạn cùng lớp.
“Nếu
như ngày anh bước đến.
Vì
anh đã yêu thương em
Hãy
nói với em chân tình.
Trái
tim đừng làm em bối rối.
Biết
đâu khi ngày mai thức dậy
Yêu
thương kia mong manh tựa cơn gió, bay qua.”
Ai nói thành phố này nhỏ bé thế? Nhỏ bé mà sao vẫn
có những bàn tay chẳng thể nào tìm thấy nhau, sao vẫn có những đôi môi ngập ngừng
mãi chẳng nên lời yêu, sao vẫn có những đôi mắt ai buồn giấu vội dưới những cơn
mưa lạnh buốt. Những cơn gió lạnh tê tái chẳng đủ để những chiếc khăn quàng len
to sụ được lôi ra khỏi đáy tủ quần áo. Chút hờ hững, vô tâm của ai đó có khi
còn lạnh hơn gấp nhiều lần.
Khi tất cả mọi thứ cứ quay mòng mòng quanh ba chữ
“năm học cuối” tôi lại ước giá như mình vẫn còn là một cô bé năm nhất. Ngờ nghệch
cũng được, mơ mộng cũng được, hoang đường cũng chẳng sao. Tôi sẽ không phải lo
ra trường ra sao, xin việc ở đâu, lập nghiệp từ chỗ nào,… Tôi sẽ vô tư, vô tư
nhìn về phía cậu ấy. Giờ thì tôi đang tưởng tượng ra trước mắt viễn cảnh sẽ
không bao giờ được gặp cậu ấy nữa. Những suy nghĩ đó khiến tôi muốn khóc.
Có lần cậu ấy đã xuất hiện trong giấc mơ của tôi.
Trong giấc mơ, cậu ấy nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi tôi và khẽ thì thầm những
lời yêu thương ngọt ngào. Tôi tiếc giấc mơ nên chẳng muốn tỉnh dậy. Mong sao có
thể lại được mơ giấc mơ đó, một lần nữa. Có khi nào những điều tuyệt vời nhất
chỉ có trong những giấc mơ không? Có khi nào giấc mơ mãi chỉ là giấc mơ?
Đúng là chỉ có ngốc mới đi thích cậu ấy lâu như vậy.
Những ngày tháng đó, những ngày tháng tôi dành tình cảm cho một chàng trai
không thích mình, có lẽ nên dừng lại đi thôi. Năm năm có là quá nhiều cho một mối
tình đơn phương?
Bức ảnh chụp chung đầu tiên, những buổi đi tập đá
bóng, tin nhắn đầu tiên, lần duy nhất ngồi sau xe của cậu ấy, những chuyến du lịch
cùng cả lớp. Cả những câu nói vu vơ, những dòng cảm xúc đứt gãy và cả những nỗi
buồn chẳng thể gọi thành tên. Tôi gom lại từng chút, từng chút một để cậu ấy có
thể ở trong trái tim tôi lâu hơn một chút, một chút thôi.
Rồi cậu ấy sẽ yêu một ai khác, không phải là tôi. Rồi
cậu ấy sẽ có lúc nhớ đến tôi, như một cô bạn cùng lớp ngốc nghếch năm nào. Rồi
tôi cũng sẽ thôi để cậu ấy xuất hiện trong những câu chuyện của mình. Rồi, biết
đâu đấy, có thể mọi chuyện sẽ khác vì có ai biết trước được ngày mai sẽ ra sao…
Tôi gọi riêng cậu ấy: Chàng trai của nắng.



Nhận xét
Đăng nhận xét